LTS: Tạo hóa cho nhân loại quyền sống và khi chết đi được im nghỉ theo những cách thức tôn kính nhất. Thế nhưng, với những hài nhi bị tước quyền sống ngay từ trong bụng mẹ thì còn có căn số chẳng thể phũ phàng hơn.
Phổ quát người đặt nghi vấn, ở các thành phố lớn, các khu công nghệ, nơi dồn vào một chỗ đông dân thì sau khi tước bỏ quyền sống, cả ngàn hài nhi ấy sẽ được chuyển đi đâu, an táng thế nào?
Trả lời thắc mắc đó, chúng tôi đã tận thấy một sự thật kinh hoàng, phần nhiều những hài nhi đó được người ta chuyển thẳng tham gia… bãi rác.
Như đã nói ở bài trước, theo sự giục giã của lương tri, chàng tuổi teen Nguyễn Văn Sơn đã không nhớ tiếc thời điểm, công huân, và chịu phổ quát tai tiếng để đi cóp nhặt những hài nhi mà người ta nhẫn tâm loại bỏ trong cỗ áo rác mang về an táng.
Chấp thuận cưới mẹ để kiểm soát an ninh… con của người ta
Ngày ở Vinh, hễ nghe tin bạn nữ nào trót dại, lỡ mang bầu mà đang có ý định phá bỏ thì bằng rộng rãi cách, Sơn tậu tới để động viên, yên ủi rồi khuyên cô gái ấy giữ lại giọt máu của bản thân mình.
Chính bởi nghĩa cử này mà Sơn suýt thành chồng của một cô gái mà cậu chẳng phải có tình yêu.
Cô gái ấy bởi tin lời các con phố mật của bạn trai nên đã hiến dâng phần lớn. Biết cô có bầu, gã trai kia đã quất ngựa truy phong. Buồn bã, cô gái ấy đã định cứu vãn đời bản thân mình bằng cách thức giải quyết cái thai đã lùm lùm trong bụng.
Hay tin, Sơn hối hả tậu tới nơi cô ta ở trọ. Sau một hồi thuyết phục không thành, Sơn bảo, ví như em sợ không lấy được chồng thì anh sẽ lấy, con em cứ đẻ ra để anh nuôi.
Mấy ngày đầu, cô gái đó cũng chẳng tin nhưng thấy Sơn nhiệt tình chăm sóc, yêu thương thì đã tin lời Sơn nói.
Sơn chăm người phụ nữ mang bầu này hệt như người chồng hãn hữu muộn chăm bà xã. Để cô gái yên ổn tâm sinh nở, Sơn dẫn cô ta về nhà bản thân mình ra mắt. Cha mẹ Sơn ban đầu đã phản đối dữ dội. Tuy nhiên, nhân thức tính con, ông bà cũng đành chấp thuận cảnh đất phải chịu giời.
Khi ốm trai kháu khỉnh của cô gái chào đời, giữ lời, Sơn rậm rịch sẵn sàng mọi thứ cho chuyện trăm năm.
“Thương cô ấy một thì thương đứa ốm mười nên em mới liều thế chứ. Tất nhiên, tới khi sẵn sàng cưới thì cũng thấy lo lo”, Sơn kể.
Vấn đề Sơn khiếp sợ là không thể đem hạnh phúc thật sự đến cho cô gái đã đau khổ vì lỡ làng ấy bởi giữa hai người chưa bao giờ tồn tại ái tình.
Thấy Sơn nhiều khi ngồi trầm mặc một bản thân, cô gái ấy đã nắm bắt ra nhân tố. Một buổi, khi Sơn đi làm cho, cô ấy đã gói ghém hành lý rồi bồng con ra đi.
Trong lá thư chia tay, cô gái ấy bảo, Sơn là ân nhân của đời cô và cả đời con cô nữa. Ví như không có sự nuôi nấng của Sơn thì con cô chẳng thể sống sót trên cõi đời này.
Sơn bảo, sau này, khi kể chuyện của cô gái đó cho một người bạn nghe, anh này đã vô cùng xúc động. Như duyên số sắp xếp, sau một thời gian hỗ tương thì người bạn này đã cùng cô gái kia thành cung phi thành chồng.
Trộm hài nhi - “nghề” nguy nan
Công ty nơi Sơn làm việc chuyển ra khu công nghiệp Yên Phong (Bắc Ninh) mức độ hơn 2 năm trước.
Sơn bảo, ra khu công nghệ này, sau khi ổn định chốn ở, chỗ làm thì việc đầu tiên mà Sơn khiến đó là đi “dò la” tình hình… nạo phá thai.
Vậy là như lần mới chân ướt chân ráo xuống Vinh, cứ sau ca khiến cho việc thì Sơn lại lọ mọ tới các bãi rác để lượm nhặt hài nhi. Thấy làm cho việc một mình thì… quá chuyên chở, Sơn đã tìm tới những công nhân đồng hương để họ giúp đỡ.
Sơn mua cộng sự là những cô gái hiền lành bởi ý nghĩ đàn bà thì sẵn có tình mẫu tử dù chưa một lần làm mẹ.
Nghe Sơn trưng bày ý định của chính mình, ban sơ những cô gái ấy đều giãy nảy. Thân con gái, đi ra ngoài tối còn giật thột thuôn thót huống chi đối diện với những sinh linh khổ thân mà đa số thân thể chẳng còn vẹn nguyên.
Nhưng rồi bền chí chuyển di, hiểu được việc khiến cho cao quý của Sơn, phổ thông thanh niên đã gật đầu ưng thuận.
Có được những cộng sự, Sơn mở màn triển khai kế hoạch của bản thân mình. Anh chị gái được Sơn phân công tới bệnh viện, tới các phòng khám tư để chuyển di xin những hài nhi mà người ta vừa phá bỏ.
“Có nơi thì sau một số lần chuyển động thì họ nghe ra, họ đồng ý cho mình. Nhưng cũng có nơi nói thế nào họ cũng không chịu, thậm chí đuổi thẳng cổ”, Sơn kể.
Với những nơi không xin được thì Sơn và quần chúng quyết định đánh cắp. Cứ khi đêm xuống, khi phòng khám đó đóng cửa đi ngủ thì các thành viên trong nhóm của Sơn sắm đến.
Nơi nào phòng khám đó vứt rác thải thì nơi đó có hài nhi, trải nghiệm của Sơn đã chỉ ra vấn đề đó.
Nhóm của Sơn giờ có hơn chục người. Mỗi người được giao “đảm nhiệm” một phòng khám. Và, chẳng người nào bảo khách hàng nào, cứ quá 12 giờ đêm thì lặng lẽ lấy xe máy phát xuất “thực thi nhiệm vụ”.
Phi xe đến chỉ tiêu, hối hả tấp vào kiếm tìm ví như thấy, hoặc không thấy thứ chính mình cần mua thì cũng phải lập cập lên xe dời khỏi hiện trường. Sở dĩ quần chúng phải “tác nghiệp” thật nhanh bởi sự chủ nhà nhận thấy.
“Giả dụ họ phát xuất hiện thì ngay ngay tức thì lần sau họ sẽ vứt hài nhi ở chỗ khác. Như vậy thì lại mất công theo dõi, lần tìm”, Sơn bảo.
Theo lời một thành viên trong đội ngũ của Sơn thì công tác của họ còn hơn cả “nghề nguy nan”.
“Đêm hôm khuya khoắt lại ủ ấp bo bo bọc “chiến lợi phẩm” thì ai chẳng nghĩ bản thân mình là kẻ xấu. Để người ta bắt được thì sẽ no đòn”, thành viên này san sớt.
Chiếc tủ lạnh chứa vong linh và những “mùa” phá thai âu sầu
Mức độ 1-2 giờ đêm thì “lực lượng đạo chích” của Sơn trở về “đại bạn dạng doanh”. Lúc này, họ mới kiểm tra kỹ càng những thứ mà mình lượm được.
Những cô gái hiệ tượng nhát gan nhút nhát nhưng khi vào việc thì bạo dạn vô cùng. Các cô phân loại những rác bẩn bám theo thi thể hài nhi rồi làm cho vệ sinh cho những sinh linh khổ thân đó.
Khi vệ sinh dứt cho các nhỏ, Sơn đặt chúng trước ban thờ rồi thắp nến cầu nguyện. Dứt đâu đó thì đặt các bé vào tủ lạnh để bảo quản, hạn chế sâu bọ thâm nhập.
Cuối tuần hoặc khi tủ lạnh đã đầy thì Sơn cùng đại chúng vượt mấy chục cây số đưa các nhỏ bé tới táng tại một nghĩa trang ở Sóc Sơn (Hà Nội).
Sơn bảo, bất kỳ đêm nào Sơn và quần chúng cũng rơi lệ bởi các hài nhi mà bản thân mình mua được. Có đêm, nhóm kiếm được cả trăm em. Có em đã rõ cả chân tay, mày mặt.
Cũng như phổ biến ngành nghề khác, công tác của Sơn và các cộng sự cũng có mùa bận rộn. Sơn gọi là mùa bởi những khi ấy, hài nhi bị ném vào áo quan rác nhiều hơn.
Theo đó, cứ Trung thu, Valentine, ngày 8-3 qua đi độ hơn 04 tuần thì dân chúng tong tả bởi có thiếu gì những hài nhi phải rời xa bụng mẹ.
“Trung thu là tết thiếu nhi, mà sao người lớn cứ đi chơi đa dạng, chơi phổ quát rồi lại làm cho liều…”, Sơn đọc lại bài đồng dao bằng giọng ảm đạm bi hùng.
Theo Sơn thì những hài nhi bất hạnh trên phần lớn là của công nhân. Sơn khẳng định yếu tố đó là bởi cứ đến cuối bốn tuần, khi các doanh nghiệp nhất loạt trả tiền công thì lượng hài nhi mà hàng ngũ Sơn mua được tăng đột biến.
“Công nhân đa số là nghèo, chỉ khi có tiền thì họ mới dám đi phá thai thôi”, Sơn chua chát.
Bao giờ trong rác hết… người!?
Là công nhân công nghệ nên lương của Sơn cao lêu nghêu. Dĩ nhiên, cách đây một số 04 tuần, Sơn đã phải nghỉ khiến cho. Sơn bảo, lúc trước, biết việc Sơn đang khiến cho, bằng hữu trong công ty đã tạo điều kiện để Sơn “trốn việc” mỗi khi có bạn nào đó báo ở chỗ này, chỗ kia có hài nhi.
Tất nhiên, thời điểm mới đây, bởi lượng việc nhiều nên Sơn không còn được ưu ái nữa.
“Cũng đã mấy lần em định từ bỏ việc đi tậu hài nhi để dồn vào một chỗ vào công tác nhưng không được. Nói thật, cứ khi em có yêu cầu đó thì đêm không tài nào ngủ được”, Sơn thật thà chia sẻ.
Sơn bảo, Sơn đang đơn vị lại bộ máy hoạt động của nhóm và một vài 04 tuần nữa, khi gần như mọi thứ đã đi vào ổn định thì cậu lại tiếp tục tậu việc khiến.
Theo Sơn thì công việc của em có thể chậm chạp một vài bốn tuần, thậm chí vài năm. Nhưng việc đón các sinh linh tội nghiệp kia thì chẳng thể đủng đỉnh trễ một phút, một giây. Nằm lẫn trong rác những sinh linh tội nghiệp dễ thành mồi cho chó, mèo hoang dại.
Ở Bắc Ninh, rộng rãi lần Sơn đã phải đóng vai ông bố cùng bất đắc dĩ. Căn nhà, nơi Sơn và công chúng ở đôi lúc là nơi nương thân của các bà bầu vì tình mà ấp ủ hận. Đến đây, họ được Sơn và mọi người chăm sóc, chờ cái thai trong bụng khai hoa nở nhụy.
Khi những bà bầu ấy lâm bồn, Sơn lại lọc cọc đưa họ đến bệnh viện. “Năm vừa rồi, em dính luôn phải nhị bà đẻ mổ. Khổ, tốn cả mấy chục triệu bạc. Có lần thì em phải cắm xe mới có tiền viện phí”, Sơn kể.
Sơn bảo, đêm nào đi trộm hài nhi, Sơn cũng cố gắng bới mua thật kỹ để không bỏ xót em nào. Muốn khiến tròn nghĩa vụ của lương tri với các sinh linh bé nhỏ nhưng Sơn luôn ước bản thân mình và các thành viên trong đội ngũ phải về tay không sau đêm “tác nghiệp”.
“Bi quan là chuyện ấy vẫn không xảy ra. Đêm nào cũng thấy các nhỏ bé nằm trong đống rác”, Sơn buồn rầu.
(Tên nhân vật trong bài đã được đổi theo đòi hỏi)
Đào Thanh Tuy / theo Trí Thức Trẻ
Có thể bạn quan tâm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét